Bốn năm tôi sống để chờ cái ngày 11 tháng 6 này!
Bạn có bao giờ đếm ngày không? Ý tôi là đếm theo kiểu thực sự ngồi tính — còn bao nhiêu tháng, bao nhiêu tuần — chỉ để chờ một sự kiện duy nhất? Tôi thì có. Và sự kiện đó chính là trận khai mạc World Cup 2026, diễn ra vào ngày 11/6/2026. Bốn năm. Bốn năm trời tôi sống qua bao nhiêu thứ — công việc, tình cảm, cơm áo gạo tiền — nhưng ở đâu đó trong đầu, cái ngọn lửa nhỏ đó vẫn cứ âm ỉ cháy. Chờ World Cup tiếp theo. Lại chờ.

Cái cảm giác sau khi trận chung kết 2022 kết thúc ấy, nó buồn lắm. Không phải buồn vì đội nào thua — dù tôi có thiên vị thật — mà buồn vì biết rằng mình vừa tiêu thụ xong thứ đặc sản bốn năm mới có một lần. Như ăn hết một tô phở ngon mà biết hôm nay quán đóng cửa dài. Đau kiểu đó.
Kỳ World Cup này có gì mà tôi hào hứng đến vậy?
Thôi nói thật nhé, World Cup 2026 này khác. Khác rất nhiều so với mọi kỳ trước. Lần đầu tiên trong lịch sử, giải đấu có đến 48 đội tham dự — chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, và đó là sự mở rộng lớn nhất từ trước đến nay. Nhiều đội hơn, nhiều trận hơn, nhiều bất ngờ hơn. Và với tôi, một thằng fan bóng đá Việt Nam mà đội nhà vẫn chưa thể chen chân vào sân chơi này, việc có thêm suất cho châu Á cũng là tia hy vọng — dù mong manh — cho tương lai.
Rồi chưa kể đến chuyện ba nước đồng đăng cai: Mỹ, Canada và Mexico. Cả một lục địa cùng tổ chức. Những sân vận động khổng lồ, những múi giờ trải dài khắp châu Mỹ, và khả năng cao là tôi lại thức đêm xem bóng đến ba bốn giờ sáng rồi sáng ra mặt vẫn tươi tỉnh đi làm như chưa có chuyện gì. Quen rồi. Bốn năm nay tôi luyện cái kỹ năng đó khá tốt.
Trận khai mạc ngày 11/6/2026 — tôi đã đánh dấu đỏ vào lịch từ hồi năm ngoái. Không phải đánh dấu kiểu nhắc nhở, mà là đánh dấu kiểu “tao sẽ không làm gì khác vào ngày hôm đó”. Nghỉ phép, tắt điện thoại, chuẩn bị đồ nhắm, mời mấy thằng bạn thân qua, rồi cùng nhau hét vào màn hình tivi như hồi còn học cấp ba.
Những cái tên tôi cứ ngóng mãi
Mỗi World Cup đều có nhân vật trung tâm của nó. 2022 là của Messi — và ông ấy đã có cái kết đẹp như mơ. 2026 này, câu chuyện sẽ viết tiếp như thế nào? Messi có thể sẽ không còn là nhân vật chính nữa, nhưng tôi vẫn hy vọng ông ấy được góp mặt ở đây, dù chỉ là một lần cuối, một lần để cảm ơn. Ronaldo thì… thôi tôi không bình luận nhiều vì cứ nhắc đến là lại mâu thuẫn cảm xúc.
Thế hệ mới thì đang lên rất mạnh. Vinicius Junior đang ở thời kỳ đỉnh cao, Pedri của Tây Ban Nha chơi bóng có hồn đến mức tôi xem mà cứ tưởng đang xem Iniesta thời trẻ, rồi Bellingham — cậu này có cái gì đó rất đặc biệt, kiểu người sinh ra để đá những trận đấu lớn. Tuyển Pháp với Mbappé, tuyển Anh với cả một dàn cầu thủ đang muốn xóa đi cái lời nguyền tứ kết mãi không qua… Nói thật, tôi chưa biết ai sẽ vô địch, và đó chính xác là lý do tôi yêu bóng đá đến vậy.
Còn về tỷ lệ kèo, dự đoán, phân tích chuyên sâu từng bảng đấu thì tôi hay theo dõi ở BongdaNET — trang này cập nhật khá nhanh và có phân tích tử tế, không lan man. Mấy tuần gần đây tôi hay vào đọc để nắm tình hình, xem ai đang được đánh giá cao, ai đang có phong độ tốt trước giải.
Chung kết ngày 19/7 — và cái cảm giác tôi sợ nhất
Cái khoảng thời gian từ 11/6 đến 19/7/2026 — hơn một tháng trời — đó là lúc tôi sống thật nhất trong năm. Không phải theo nghĩa triết học gì cao siêu cả. Chỉ là… cứ tối đến là có bóng đá xem, có điều gì đó để hồi hộp, để cãi nhau với bạn bè, để tranh luận đội nào chơi hay hơn. Cuộc sống bỗng nhiên có nhịp điệu.
Thứ tôi sợ nhất không phải là đội mình cổ vũ bị loại — điều đó thì năm nào chả có. Thứ tôi sợ là khoảnh khắc trận chung kết kết thúc, còi mãn cuộc vang lên, và tôi biết mình lại phải chờ thêm bốn năm nữa. Cái khoảnh khắc đó mỗi lần đến là tôi buồn thật sự, buồn kiểu không giải thích được với người không mê bóng đá.
Nhưng thôi, chưa đến lúc nghĩ đến chuyện đó.
